Đạo Đức Kinh Và Nghệ Thuật Khi Không Ổn Cũng Là Một Cách Sống

lời dạy của lão tử


Trong đời sống hiện đại, “ổn” dường như không còn là một trạng thái nội tâm, mà trở thành một tiêu chuẩn xã hội. Ta được dạy phải tỏ ra ổn dù bên trong rối bời, phải mỉm cười khi lòng nặng trĩu, phải nói “không sao” ngay cả khi mọi thứ đang chênh vênh. Con người hôm nay không chỉ sống, mà còn phải trình diễn một phiên bản ổn định của chính mình để phù hợp với nhịp độ nhanh, với kỳ vọng của gia đình, công việc và các mối quan hệ. Dần dần, “ổn” không còn là điều ta cảm thấy, mà là điều ta buộc phải thể hiện.

Câu hỏi “Bạn ổn không?” vì thế nghe có vẻ quan tâm, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình. Nó đòi hỏi một câu trả lời gọn gàng, tích cực, dễ chịu cho người nghe. Ít ai thật sự chờ đợi một lời thú nhận rằng ta đang mệt, đang buồn, đang lạc lối. Và thế là ta học cách trả lời cho nhanh, cho xong, cho vừa lòng người khác, hơn là thành thật với chính mình. Mỗi lần như vậy, cảm xúc thật bị đẩy lùi thêm một chút, và khoảng cách giữa ta với bản thân mình lại xa hơn một chút.

Đáng sợ hơn, xã hội còn nuôi dưỡng một thứ được gọi là “tích cực độc hại” – nơi buồn bã bị xem là yếu đuối, tổn thương bị coi là tiêu cực, và việc không ổn bị xem như một thất bại cá nhân. Người ta được khuyến khích phải mạnh mẽ, phải vượt qua nhanh, phải luôn nghĩ tích cực, mà hiếm khi được phép dừng lại để cảm nhận nỗi mệt của mình. Trong bối cảnh đó, không ít người kiệt sức không phải vì cuộc đời quá nặng, mà vì phải gồng mình mang chiếc mặt nạ “tôi ổn” quá lâu. Và cũng từ đây, một câu hỏi cần được đặt ra: có khi nào chính việc ép bản thân phải ổn mới là nguyên nhân sâu xa khiến ta mệt mỏi đến vậy?

Con người không mệt vì cuộc đời quá khắc nghiệt, mà mệt vì phải gồng mình quá lâu. Cái gồng ấy không ồn ào, không dễ nhận ra, nhưng lại âm thầm bào mòn nội tâm từng ngày. Trước hết là gồng cảm xúc, khi ta học cách cười trong lúc buồn, nói lời vui vẻ khi bên trong đang trống rỗng. Ta kìm nén nước mắt, đẩy cảm xúc thật sang một bên, vì sợ làm phiền người khác, sợ bị đánh giá là yếu đuối. Mỗi lần như vậy, cảm xúc không biến mất, mà chỉ bị nén xuống sâu hơn.

Tiếp đến là gồng vai xã hội. Ta khoác lên mình những danh xưng như “người mạnh mẽ”, “người hiểu chuyện”, “người lúc nào cũng ổn”, rồi sống theo vai diễn đó đến mức quên mất mình có quyền mệt. Khi đã quen làm chỗ dựa cho người khác, ta ngại thừa nhận rằng chính mình cũng cần được tựa vào ai đó. Sự gồng này nguy hiểm ở chỗ nó khiến ta xa rời nhu cầu thật của bản thân, sống vì hình ảnh nhiều hơn vì cảm nhận.

Tinh vi hơn nữa là gồng tinh thần. Đó là khi ta liên tục tự nhủ rằng phải vượt qua nhanh, phải tích cực lên, phải mạnh hơn cảm xúc này. Ta biến nỗi buồn thành thứ cần sửa chữa, biến tổn thương thành kẻ thù phải đánh bại. Nhưng càng chống lại, cảm xúc càng dai dẳng, và nội tâm càng mệt mỏi.

Hệ quả của tất cả những kiểu gồng ấy là sự tê liệt cảm xúc, cảm giác trống rỗng khó gọi tên, và sự đứt gãy kết nối với chính mình. Nhiều người có thể làm việc rất chăm chỉ mà vẫn còn năng lượng, nhưng chỉ cần phải chống lại cảm xúc thật của mình trong thời gian dài, họ sẽ kiệt quệ. Bởi mệt vì làm việc là mệt của thân, còn mệt vì gồng mình không được là mình, đó là cái mệt ăn sâu vào tâm.

Khi nhìn vào Đạo Đức Kinh, ta thấy Lão Tử không nói nhiều về việc con người phải trở nên giỏi giang, mạnh mẽ hay luôn tích cực, mà ông hướng sự chú ý về một trật tự sâu hơn: trật tự tự nhiên của Đạo. Đạo Đức Kinh được viết ra không nhằm dạy con người cách chinh phục cuộc đời, mà dạy cách sống sao cho không xung đột với chính mình và với dòng chảy của vạn vật. Ở đó, mọi thứ sinh ra, lớn lên, suy tàn đều diễn ra theo nhịp riêng, không vội vàng, không cưỡng cầu. Con người khổ đau, theo Lão Tử, phần lớn là vì đã quên mất nhịp ấy.

Trong tinh thần đó, câu “cưỡng hành giả bại” mang một ý nghĩa rất sâu. Cái gì làm bằng sự gượng ép thì sớm muộn cũng hỏng, cái gì đi ngược tự nhiên thì khó bền lâu. Khi áp dụng vào đời sống nội tâm, cưỡng hành chính là ép mình phải ổn, phải vui, phải mạnh trong lúc tâm chưa sẵn sàng. Ta tưởng rằng như vậy là tiến lên, nhưng thực chất là đang tạo thêm xung đột bên trong. Lão Tử không xem việc chịu đựng và gồng mình là sức mạnh, ông xem đó là dấu hiệu của việc đi lệch khỏi Đạo.

Vì thế, Lão Tử không cổ vũ con người phải “mạnh mẽ hơn”, mà cổ vũ sống thuận tự nhiên. Thuận ở đây không phải buông xuôi, mà là biết dừng khi cần dừng, lặng khi cần lặng, yếu khi đang yếu. Trong Đạo Đức Kinh, “ổn” không đồng nghĩa với vui vẻ hay phấn chấn liên tục, mà là trạng thái không còn cưỡng ép bản thân trở thành điều mình chưa thể là. Khi không còn phải chống lại cảm xúc, không còn phải diễn vai ổn định, nội tâm tự nhiên lắng xuống. Đó mới là cái ổn mà Lão Tử muốn nói đến: một sự yên ổn đến từ việc sống đúng nhịp của mình.

Trong Đạo Đức Kinh, “vô vi” là một trong những khái niệm dễ bị hiểu sai nhất. Nhiều người cho rằng vô vi là buông xuôi, là mặc kệ đời, là không làm gì cả. Nhưng thực ra, Lão Tử không hề khuyến khích sự thụ động hay trốn tránh. Vô vi không phải là không hành động, mà là không hành động trái với Đạo, không gồng mình đi ngược lại nhịp tự nhiên của sự sống và của chính nội tâm mình. Đó là trạng thái làm mà không ép, đi mà không kéo, sống mà không tự đánh mình vì chưa kịp trở thành điều gì đó.

Hiểu đúng, vô vi là hành động thuận nhịp và thuận lực. Khi nước chảy xuống thấp, nó không phải đang bỏ cuộc, mà đang đi theo lực tự nhiên của mình. Khi cây rụng lá vào mùa thu, nó không suy tàn, mà đang chuẩn bị cho một chu kỳ mới. Con người cũng vậy, có những giai đoạn cần tiến lên, nhưng cũng có những giai đoạn cần chậm lại, cần nghỉ ngơi, cần lắng xuống. Vô vi là biết nhận ra nhịp ấy và sống hài hòa với nó, thay vì cố ép mình luôn phải mạnh, phải nhanh, phải ổn định.

Trong hành trình chữa lành, vô vi đặc biệt quan trọng khi áp dụng với cảm xúc. Vô vi với cảm xúc không có nghĩa là buông thả, mà là cho phép cảm xúc tồn tại đúng như nó đang là. Buồn thì biết mình buồn, mệt thì thừa nhận mình mệt, tổn thương thì không vội phủ lên một lớp tích cực giả tạo. Khi không còn chống lại cảm xúc, cảm xúc bắt đầu tự chuyển hóa. Sự chữa lành không xảy ra khi ta cố gắng sửa chữa bản thân, mà khi ta thôi xem những trạng thái tự nhiên của mình là sai. Và chính khoảnh khắc ta ngừng chống lại chính mình ấy, vô vi bắt đầu phát huy sức mạnh chữa lành sâu nhất.

Việc thừa nhận “tôi không ổn” khó không phải vì câu nói ấy phức tạp, mà vì nó chạm trực tiếp vào những nỗi sợ rất sâu của con người. Ta sợ bị đánh giá là yếu đuối, sợ trở thành gánh nặng, sợ bị nhìn bằng ánh mắt thương hại hoặc thất vọng. Trong một xã hội tôn vinh sự mạnh mẽ và thành công, việc không ổn dễ bị hiểu lầm như một sự thất bại cá nhân. Vì thế, nhiều người chọn im lặng, chọn gồng mình chịu đựng, hơn là nói ra trạng thái thật của mình.

Bên dưới nỗi sợ bị đánh giá là nỗi sợ bị bỏ rơi. Ta lo rằng nếu mình không ổn, không vui, không đủ tích cực, mình sẽ không còn được yêu thương, không còn được đón nhận. Nỗi sợ ấy khiến ta cố giữ hình ảnh “ổn” để duy trì các mối quan hệ, dù phải trả giá bằng sự mệt mỏi kéo dài. Lâu dần, ta quen với việc chăm sóc cảm xúc của người khác, mà bỏ quên cảm xúc của chính mình.

Tinh thần của Lão Tử lại đi theo một hướng hoàn toàn khác. Trong Đạo Đức Kinh, ông nhiều lần nhắc đến việc “không tranh, không hơn”. Không tranh để không phải chứng minh, không hơn để không phải so sánh. Khi không còn tranh giành vị trí mạnh mẽ, ta cũng không cần phải che giấu những lúc yếu mềm. Lão Tử không khuyến khích con người trở nên vượt trội, mà khuyến khích con người trở về với sự tự nhiên của mình.

Chính khi ta không còn nhu cầu chứng minh rằng mình ổn, ta mới thật sự được sống như một con người trọn vẹn. Một con người có lúc mạnh, lúc yếu, có khi sáng rõ, có khi mờ mịt. Sự thừa nhận “tôi không ổn” không làm ta nhỏ đi, mà giúp ta thôi phải diễn. Và trong khoảnh khắc thôi diễn ấy, ta bắt đầu chạm lại với phần người thật của mình, nơi sự chữa lành có thể khởi sinh một cách tự nhiên và lặng lẽ.

Trong hành trình sống và chữa lành, có một sự khác biệt rất lớn giữa “ổn giả” và “ổn thật”, dù bề ngoài chúng đôi khi trông giống nhau. Ổn giả thường được xây dựng trên sự im lặng và chịu đựng. Đó là khi ta nén cảm xúc xuống, tự nhủ rằng mọi thứ rồi sẽ qua, miễn là mình không nói ra, không làm phiền ai. Ta cố tỏ ra bình thản, tiếp tục sinh hoạt như thường, nhưng bên trong thì chất đầy những điều chưa được lắng nghe. Sự ổn định này mong manh, bởi nó dựa trên việc đè nén chứ không phải trên sự thấu hiểu.

Ngược lại, ổn thật bắt đầu từ việc lắng nghe. Lắng nghe cơ thể khi nó mệt, lắng nghe cảm xúc khi chúng buồn, lắng nghe tâm trí khi nó rối. Thay vì vội vàng sửa chữa hay phủ nhận, ta cho phép những trạng thái ấy được tồn tại. Chấp nhận không có nghĩa là buông xuôi, mà là nhìn thẳng vào điều đang là, để từ đó điều chỉnh nhịp sống, cách nghĩ và cách hành động cho phù hợp hơn với khả năng của mình ở thời điểm hiện tại.

Ổn thật vì thế thường đi kèm với khả năng biết dừng đúng lúc. Dừng một cuộc cố gắng đã quá sức, dừng việc ép mình phải vượt qua nhanh, dừng việc so sánh tiến độ chữa lành của mình với người khác. Trong tinh thần của Đạo, mọi sự chuyển hóa đều cần thời gian và không gian riêng. Không có hạt giống nào bị trách vì chưa kịp nảy mầm. Đạo không yêu cầu con người phải mạnh mẽ hơn hôm qua hay phải bước qua nỗi buồn thật nhanh. Điều Đạo cần, chỉ là ta không chống lại những gì đang xảy ra bên trong mình. Khi thôi chống lại, năng lượng phân tán được thu hồi, tâm dần lắng xuống, và sự ổn định thật sự bắt đầu hình thành một cách tự nhiên, không gượng ép, không phô trương.

Nhiều người bước vào hành trình chữa lành với một tâm thế rất quyết liệt: phải hết buồn, phải vượt qua, phải trở lại bình thường càng sớm càng tốt. Nhưng chính sự nôn nóng ấy lại tạo nên một nghịch lý quen thuộc: càng cố chữa, ta lại càng xa sự bình an. Khi chữa lành trở thành một mục tiêu phải đạt được, nội tâm vô tình rơi vào trạng thái căng thẳng mới, nơi nỗi đau không còn được lắng nghe mà bị xem như một vấn đề cần loại bỏ. Tinh thần của Đạo cho ta một góc nhìn khác. Trong Đạo Đức Kinh, mọi sự sinh trưởng đều diễn ra theo mùa của nó. Không hạt giống nào bị thúc ép phải nảy mầm sớm hơn, không bông hoa nào bị trách vì nở muộn. Mỗi quá trình đều có nhịp riêng, và sự sống chỉ vận hành hài hòa khi con người biết tôn trọng nhịp ấy. Áp dụng vào nội tâm, chữa lành cũng là một mùa, có lúc cần thời gian ủ ấm, có lúc cần lặng lẽ chờ đợi, chứ không thể đẩy nhanh bằng ý chí.

Vì vậy, chữa lành không phải là một dự án để hoàn thành, mà là một tiến trình tự nhiên cần được sống cùng. Khi ta thôi đặt thời hạn cho nỗi buồn, thôi so sánh mình với những câu chuyện “vượt qua” của người khác, tâm bắt đầu mềm lại. Sự chuyển hóa không đến từ việc ép mình phải khá hơn, mà từ việc cho phép mình được ở yên với những gì đang có. Trong tiến trình ấy, tĩnh lặng đóng vai trò rất quan trọng. Tĩnh lặng không phải là trốn tránh đời sống, mà là tạo ra không gian để cảm xúc được thở. Khi ta cho phép sự im lặng hiện diện, cho phép mình không cần làm gì để sửa chữa, nội tâm tự tìm thấy con đường cân bằng của nó. Và chính trong sự cho phép ấy, chữa lành diễn ra một cách âm thầm, chậm rãi, nhưng bền vững.

Sống thuận Đạo không phải là rời bỏ đời sống hiện đại, mà là học cách ở trong đó mà không đánh mất mình. Việc thực hành bắt đầu từ những điều rất nhỏ, đôi khi nhỏ đến mức không ai khác nhận ra, nhưng lại tạo ra sự thay đổi sâu bên trong. Chẳng hạn, thay vì trả lời “ổn” một cách máy móc, ta có thể thành thật hơn với chính mình, dù chỉ trong im lặng. Không phải lúc nào cũng cần giải thích cho người khác, nhưng việc không tự lừa mình là một bước quan trọng để quay về với cảm nhận thật.

Cho mình quyền mệt là một thực hành khác, tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất khó. Nhiều người quen coi mệt mỏi là dấu hiệu của yếu kém, trong khi theo tinh thần của Đạo, mệt chỉ là tín hiệu tự nhiên cho thấy đã đến lúc cần dừng. Khi cho phép mình mệt, ta cũng cho phép cơ thể và tâm trí được nghỉ ngơi, thay vì ép chúng tiếp tục trong trạng thái cạn kiệt.

Biết dừng lại khi quá tải là một biểu hiện rõ ràng của vô vi trong đời sống hiện đại. Dừng một cuộc cố gắng không còn phù hợp, dừng việc gồng mình làm hài lòng tất cả, dừng cả những suy nghĩ lặp đi lặp lại đang làm tâm thêm rối. Dừng không phải là thất bại, mà là điều chỉnh hướng đi để không tự làm tổn thương mình thêm.

Thực hành vô vi giữa nhịp sống nhanh là sống thuận nhịp của bản thân, thay vì chạy theo nhịp chung một cách mù quáng. Sống chậm không có nghĩa là bỏ cuộc hay tụt lại phía sau, mà là quay về đúng tốc độ mà mình có thể đi một cách bền vững. Khi sống đúng nhịp, ta không cần phải cố chứng minh mình ổn, bởi sự an ổn lúc này không đến từ gồng mình, mà đến từ việc sống hòa hợp với chính mình.

Khi nhìn lại toàn bộ hành trình, có thể thấy thông điệp cốt lõi rất giản dị: con người mệt không phải vì cuộc đời quá nặng, mà vì đã quá lâu chống lại chính mình. Việc ép bản thân phải ổn, phải mạnh, phải vượt qua nhanh tưởng như là cách để sống tốt hơn, nhưng thực chất lại khiến nội tâm ngày càng căng cứng và xa rời nhịp tự nhiên. Đạo Đức Kinh không dạy con người cách trở nên hoàn hảo, mà dạy cách thôi tự làm khó mình.

Bình an, vì thế, không đến từ nỗ lực sắp xếp lại mọi thứ cho thật ổn, cũng không đến từ việc che giấu những khoảng tối bên trong. Càng cố kiểm soát cảm xúc, càng cố đẩy nỗi buồn đi thật xa, ta càng tạo ra xung đột nội tâm. Sự yên ổn mà Lão Tử nói đến không phải là trạng thái lúc nào cũng vui vẻ, mà là trạng thái không còn đối kháng với điều đang xảy ra trong mình.

Khi ta thôi chống lại nỗi buồn, nó dịu xuống. Khi ta không còn xem mệt mỏi là kẻ thù, cơ thể tự tìm được điểm cân bằng. Chỉ cần một sự cho phép rất nhỏ, nội tâm bắt đầu mềm ra, và dòng chảy tự nhiên của Đạo lại được nối thông. Không cần phải vượt qua bằng sức, cũng không cần phải tỏ ra ổn để được chấp nhận.

Có lẽ, sự an ổn thật sự bắt đầu từ một khoảnh khắc rất lặng: khoảnh khắc ta dừng lại, thở một hơi thật sâu, và để mọi thứ được là như nó đang là. Trong sự lặng lẽ ấy, không có cố gắng, không có gồng mình, chỉ có một con người đang trở về với nhịp sống tự nhiên của chính mình. Và đôi khi, chỉ vậy thôi, cũng đã là đủ.

FULL REVIEW SÁCH Đạo Đức Kinh Lão Tử - Nguyễn Hiến Lê
...................................................................
►Mua Sách Tại : https://beacons.ai/toibansach
► Fanpage chính thức: https://www.facebook.com/toibansach999
► Email liên hệ công việc: tuandigi94@gmail.com
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đăng nhận xét

0 Nhận xét